Tuần trước mình gặp một mentee, cũng là một người em mà mình đã biết gần mười năm.
Em nói: “Thời gian này em cảm thấy mình bị chững lại. Em thấy hoang mang.”
Câu nói ngắn ngủn nhưng phía sau nó có rất nhiều tầng cảm xúc. Có sự sốt ruột khi nhìn người khác vẫn đang tiến lên. Có nỗi sợ mình đã đánh mất phiên bản từng rất năng động, hiệu suất và nhiều năng lượng. Có cả cảm giác tội lỗi, vì rõ ràng mình vẫn có năng lực, vẫn có cơ hội, thậm chí vẫn có một cuộc sống mà nhiều người ao ước, vậy tại sao lại không thể tiếp tục cố gắng như trước?
Vì đã biết em đủ lâu, mình không vội nhìn trạng thái ấy như một vấn đề năng suất.
Mình không nghĩ ngay rằng em cần kỷ luật hơn, làm nhiều hơn, đặt mục tiêu lớn hơn hay lập thêm một kế hoạch mới. Mình cũng không vội hỏi em đã thử phương pháp quản trị thời gian nào, có theo dõi KPI đều không, hay có cần một chiến dịch mới để lấy lại đà tăng trưởng hay không.
Trong mười năm, một con người có thể thay đổi rất nhiều. Năng lực khác đi. Hoàn cảnh khác đi. Những trách nhiệm họ đang mang cũng khác đi. Điều họ coi trọng, cách họ muốn sử dụng thời gian và định nghĩa về một cuộc đời đáng sống đều có thể không còn giống trước.
Nhưng đôi khi, chúng ta vẫn tiếp tục đo mình bằng chiếc thước được tạo ra cho con người của mười năm trước.
Có hai kiểu hoang mang rất khác nhau
Người mới bắt đầu thường hoang mang vì chưa biết mình phải đi đâu.
Người đã đi được một đoạn dài lại có một kiểu hoang mang khác: con đường từng đưa mình đi rất xa bỗng không còn khiến mình muốn bước tiếp.
Kiểu hoang mang thứ nhất thường đi cùng sự thiếu kinh nghiệm. Ta chưa có đủ dữ liệu về bản thân, thị trường và thế giới để biết lựa chọn nào phù hợp. Ta cần học, thử, làm, va chạm và tích lũy bằng chứng.
Kiểu hoang mang thứ hai phức tạp hơn. Ta không thiếu bằng chứng rằng mình có thể làm được. Trái lại, chính vì đã làm được quá lâu, ta càng bối rối khi nhận ra mình không còn muốn tiếp tục làm điều ấy theo cách cũ.
Ta thường không có ngôn ngữ để gọi tên sự thay đổi ấy. Thế nên ta vội diễn giải nó bằng những nhãn quen thuộc: mất động lực, thiếu kỷ luật, xuống phong độ, cạn ý tưởng, phân tâm, lười biếng.
Sau đó, ta tìm mọi cách quay trở lại phiên bản từng chạy rất nhanh.
Ta mua một cuốn sổ mới. Đăng ký một khóa học mới. Đặt một mục tiêu doanh thu lớn hơn. Thiết kế lại lịch làm việc. Tự hứa từ thứ Hai sẽ nghiêm túc trở lại. Nếu làm business, ta lao vào sửa website, xây content plan, đóng gói thêm sản phẩm hoặc mở một chiến dịch mới.
Những việc đó có thể tạo ra cảm giác mình đang chuyển động. Nhưng chuyển động không phải lúc nào cũng đồng nghĩa với tiến về phía trước.
Có thể vấn đề không nằm ở việc ta không còn đủ sức đi tiếp.
Có thể ta đang cố bắt con người hiện tại tiếp tục sống trong một câu chuyện được viết cho phiên bản cũ của mình.
Khi chương sau không chỉ là phiên bản lớn hơn của chương trước
Bài đọc tuần này của mình là bài phỏng vấn Sharon Blackie, tác giả cuốn Hagitude, do Lisa Allardice thực hiện cho The Guardian.
Cuộc đời nghề nghiệp của Blackie không đi theo một đường thẳng gọn gàng. Bà bắt đầu với tâm lý học và khoa học thần kinh, từng nghiên cứu về lo âu và hoảng loạn. Sau đó bà rời học thuật, làm việc trong môi trường doanh nghiệp, trở lại với tâm lý học, học viết sáng tạo, rồi cùng chồng sáng lập một nhà xuất bản độc lập.
Cuốn tiểu thuyết đầu tiên của bà được xuất bản năm 2008, khi bà 46 tuổi. Nhưng phải đến khoảng một thập kỷ gần đây, bà mới thực sự tìm thấy tiếng nói khiến độc giả biết đến mình rộng rãi, qua những cuốn sách kết hợp thần thoại, tâm lý học, thiên nhiên, nữ quyền sinh thái và trải nghiệm của phụ nữ ở nửa sau cuộc đời.
Khi gần 60 tuổi, Blackie viết Hagitude vì bà không tìm thấy trong văn hóa đương đại một hình mẫu đủ mạnh cho người phụ nữ lớn tuổi. Những câu chuyện quen thuộc thường chỉ cho phụ nữ cách trở thành thiếu nữ, người yêu, người vợ hoặc người mẹ. Nhưng sau những vai trò ấy là gì? Một người phụ nữ sẽ trở thành ai khi xã hội bắt đầu ngầm yêu cầu bà nhỏ lại, yên lặng hơn và nhường chỗ cho người trẻ?
Blackie nói: “Ở tuổi 60, tôi chưa sẵn sàng từ bỏ. Tôi chỉ vừa mới bắt đầu.”
Cách dễ nhất để đọc câu chuyện này là rút ra một thông điệp quen thuộc: không bao giờ là quá muộn.
Nhưng mình nghĩ điều quan trọng hơn không nằm ở việc Sharon Blackie bắt đầu ở tuổi nào. Điều đáng suy nghĩ là tại sao bà phải tìm kiếm một hình tượng mới để có thể bước vào giai đoạn tiếp theo của đời mình.
Bà không chỉ cần một kế hoạch mới. Bà cần một câu chuyện khác về việc một người phụ nữ lớn tuổi có thể là ai.
Đây cũng là chỗ nhiều người trong chúng ta mắc kẹt.
Chúng ta thường hình dung trưởng thành là quá trình trở thành một phiên bản thành công hơn của cùng một con người: kiếm nhiều tiền hơn, có thêm thành tựu, mở rộng công việc, tăng ảnh hưởng, làm nhanh hơn và giỏi hơn những gì mình từng làm.
Nói cách khác, ta chỉ được phép viết tiếp đúng một câu chuyện. Chương sau phải lớn hơn chương trước, nhưng nhân vật chính thì không được thay đổi.
Nếu từng là một người làm nghề rất tốt, ta phải tiếp tục trở thành người làm nghề giỏi hơn.
Nếu từng xây được một business có doanh thu tốt, ta phải tiếp tục mở rộng nó.
Nếu từng được biết đến nhờ một chuyên môn, ta phải tiếp tục nói về chuyên môn ấy.
Nếu từng là người nhanh, mạnh, quyết liệt, ta phải tiếp tục nhanh, mạnh, quyết liệt, kể cả khi cơ thể và đời sống đang đòi hỏi một nhịp khác.
Ta cho phép kết quả thay đổi, nhưng không cho phép căn tính thay đổi.
Trong khi sự thật là mỗi giai đoạn sống có thể cần một vai trò khác, một nhịp điệu khác và thậm chí một định nghĩa khác về thành công.
Có giai đoạn ta cần chứng minh mình làm được.
Có giai đoạn ta cần xây dựng vị trí, năng lực và sự độc lập.
Có giai đoạn ta cần tạo ra tiền bạc, sự an toàn và ảnh hưởng.
Nhưng cũng có lúc điều từng khiến ta thức dậy đầy hào hứng không còn đủ sức gọi ta ra khỏi giường nữa. Không phải vì ta lười hơn hay kém cỏi đi, mà vì phần việc của vai trò ấy có thể đã hoàn thành.
Một vai trò đã hoàn thành không có nghĩa những năm tháng dành cho nó là lãng phí. Chúng trở thành kinh nghiệm, thành rễ, thành lớp đất để một hình hài khác mọc lên.
Khoảng trống ở giữa hai căn tính
Trong nghiên cứu về chuyển đổi nghề nghiệp, người ta dùng khái niệm liminality, có thể hiểu là trạng thái đứng ở ngưỡng cửa.
Đây là khoảng thời gian vai trò cũ đã bắt đầu mất đi sức nặng, nhưng vai trò mới chưa đủ rõ để ta bước hẳn vào. Ta không còn hoàn toàn là con người cũ, nhưng cũng chưa thể tự tin nói mình là con người mới.
Chính khoảng giữa ấy tạo ra cảm giác lửng lơ rất khó chịu.
Nếu còn ở trong căn nhà cũ, ít nhất ta biết đồ đạc nằm ở đâu. Nếu đã chuyển hẳn sang căn nhà mới, ta có thể bắt đầu sắp xếp lại cuộc sống. Khó nhất là lúc những chiếc thùng đã được đóng, chìa khóa cũ sắp phải trả, nhưng nơi ở tiếp theo vẫn chưa thực sự trở thành nhà.
Nhà nghiên cứu về chuyển đổi nghề nghiệp Herminia Ibarra mô tả quá trình thay đổi căn tính nghề nghiệp không phải là một quyết định tuyến tính, nơi ta suy nghĩ đủ kỹ, tìm ra đáp án chính xác rồi thực hiện. Trong nghiên cứu về chuyển đổi căn tính, bà cho rằng con người thường phải dần tách khỏi một căn tính trung tâm, thử nghiệm những “cái tôi khả dĩ”, rồi mới tích hợp được một căn tính mới có đủ trải nghiệm và bằng chứng xã hội để đứng vững.
Điều này có nghĩa là sự rõ ràng không phải lúc nào cũng đến trước hành động.
Nhiều khi, ta chỉ biết mình muốn trở thành ai sau khi đã thử sống một phần nhỏ như con người ấy.
Ta viết một tuyến bài về chủ đề mới trước khi dám gọi đó là chuyên môn mới.
Ta tổ chức một workshop nhỏ trước khi biết mình có muốn xây cả một business quanh vấn đề ấy hay không.
Ta nhận một dự án khác thường, làm việc với một nhóm khách hàng mới, dành vài tuần cho một nhịp sống mới hoặc cho phép mình nói một câu khác khi có người hỏi: “Dạo này bạn làm gì?”
Những thử nghiệm ấy không chỉ giúp ta kiểm tra một ý tưởng kinh doanh. Chúng giúp ta thử mặc một căn tính mới.
Đó là lý do một giai đoạn chuyển đổi thường không thể được giải quyết hoàn toàn bằng suy nghĩ. Ta có thể ngồi viết nhật ký hàng trăm trang, làm mọi bài kiểm tra tính cách và hỏi ý kiến rất nhiều người, nhưng vẫn không tìm được câu trả lời chắc chắn.
Căn tính mới cần được sống thử trước khi được gọi tên.
Tuy nhiên, vì khoảng giữa này không có danh hiệu, KPI hay cột mốc rõ ràng, ta rất dễ nhầm nó với thất bại. Người ngoài nhìn vào thấy ta không tiến. Chính ta nhìn vào cũng chỉ thấy một khoảng trống.
Nhưng khoảng trống không phải lúc nào cũng là nơi không có gì xảy ra. Hạt giống nằm dưới đất trông cũng rất giống một thứ đã biến mất.
Chúng ta cần tỉnh táo!
Không phải mọi lần chững lại đều là dấu hiệu của một cuộc chuyển đổi căn tính sâu sắc.
Đôi khi business không tăng trưởng vì offer chưa tốt, thị trường không phù hợp, thông điệp mơ hồ, quy trình bán hàng yếu hoặc đơn giản là ta chưa làm đủ những việc cần làm.
Đôi khi ta mất động lực vì đã làm việc quá sức, thiếu ngủ, căng thẳng kéo dài, đang chăm sóc quá nhiều người hoặc cơ thể thực sự cần được hồi phục.
Đôi khi ta không cần một câu chuyện mới. Ta cần một chiến lược tốt hơn, một hệ thống đỡ tốn sức hơn hoặc vài tuần được nghỉ đúng nghĩa.
Vì vậy, trước khi gọi sự chững lại của mình là một cuộc “lột xác”, mình nghĩ nên kiểm tra ba tầng khác nhau.
Tầng thứ nhất: Năng lượng và khả năng chịu tải
Hãy hỏi: Mình chỉ không muốn làm công việc này, hay mình không còn muốn làm bất cứ điều gì?
Nếu mọi phần của cuộc sống đều trở nên nặng nề, những việc từng khiến bạn vui cũng không còn mang lại cảm giác gì, giấc ngủ, sức khỏe, sự tập trung và khả năng vận hành hàng ngày đều suy giảm, vấn đề có thể nằm ở khả năng chịu tải chứ chưa chắc ở định hướng.
Khi đó, điều cần làm trước tiên không phải là đưa ra một quyết định lớn về sự nghiệp. Ta cần giảm tải, nghỉ ngơi, phục hồi các nền tảng cơ bản và tìm sự hỗ trợ phù hợp nếu trạng thái kéo dài.
Một cơ thể kiệt sức có thể khiến mọi con đường đều trông sai.
Tầng thứ hai: Cơ chế vận hành của công việc hoặc business
Hãy hỏi: Mình vẫn muốn kết quả này chứ, hay mình chỉ không biết làm thế nào để đạt được nó?
Nếu bạn vẫn quan tâm tới nhóm khách hàng ấy, vẫn tin vào vấn đề mình đang giải quyết và vẫn muốn xây business này, nhưng kết quả không tiến triển, hãy nhìn thẳng vào dữ liệu.
Bạn đã đưa ra đủ lời đề nghị chưa?
Offer có giải quyết một vấn đề đủ cấp thiết không?
Khách hàng có hiểu rõ kết quả họ sẽ nhận được không?
Thông điệp có quá rộng hoặc quá giống phần còn lại của thị trường không?
Bạn đang thiếu lead, thiếu chuyển đổi hay thiếu khả năng giữ chân khách hàng?
Ở tầng này, chiến lược có ích. Một cuộc audit tốt, một chuỗi thử nghiệm ngắn và các chỉ số đúng có thể tạo ra thay đổi rất nhanh.
Đừng biến một vấn đề cơ chế thành khủng hoảng hiện sinh.
Tầng thứ ba: Ý nghĩa và căn tính
Hãy hỏi: Nếu chắc chắn mình vẫn có thể thành công hơn trên con đường này, mình có còn muốn đi không?
Đây là câu hỏi khó nhất, vì nó tách nỗi sợ thất bại khỏi sự thật rằng ta có thể không còn muốn phần thưởng cũ.
Có những người nói mình chán business hiện tại, nhưng khi doanh thu tăng trở lại, họ lập tức có năng lượng. Vấn đề của họ có thể là kết quả.
Cũng có người vẫn tạo ra kết quả tốt, nhưng mỗi thành tựu mới chỉ khiến họ thấy trống rỗng hơn. Họ không thiếu năng lực để thắng. Họ bắt đầu không còn muốn chơi.
Một vài dấu hiệu thường xuất hiện ở tầng này:
Bạn vẫn có thể làm tốt công việc cũ, nhưng cảm giác sống động chỉ xuất hiện khi chạm vào những câu hỏi hoặc vai trò khác.
Nghĩ tới việc đạt mục tiêu lớn hơn trong trò chơi hiện tại không làm bạn phấn khích, mà chỉ khiến bạn hình dung thêm trách nhiệm và sự lặp lại.
Bạn không thực sự muốn nghỉ hoàn toàn. Bạn muốn dùng năng lực của mình theo một cách khác.
Những giá trị từng đứng sau quyết định cũ không còn giữ nguyên thứ tự. Có thể trước đây bạn ưu tiên chứng minh năng lực và tăng trưởng, còn hiện tại bạn quan tâm nhiều hơn đến tự do, chiều sâu, gia đình, sức khỏe, sự sáng tạo hoặc đóng góp.
Mỗi khi cố quay về phiên bản cũ, bạn có thể vận hành được một thời gian, nhưng cảm giác xa lạ với chính mình ngày càng rõ.
Nếu câu trả lời nằm ở tầng này, ta không nên dùng công cụ chiến lược để sửa chữa một cuộc chuyển đổi về căn tính.
Một content plan mới không thể cứu được câu chuyện mà chính mình đã không còn tin.
Một mục tiêu doanh thu lớn hơn không thể thay thế cho cảm giác mình đang làm một việc có ý nghĩa.
Một lịch trình kín hơn cũng không giúp ta thoát khỏi câu hỏi mình đang muốn trở thành người như thế nào.
Không phải mọi chững lại đều cần nghỉ. Không phải mọi chững lại đều cần chạy. Điều quan trọng là chẩn đoán đúng tầng trước khi chọn cách can thiệp.
Đừng vội tìm câu trả lời. Hãy tạo điều kiện để nó xuất hiện
Sharon Blackie xem những câu chuyện cổ tích như những tấm bản đồ tâm lý giúp con người đi qua khủng hoảng và chuyển đổi.
Trong các câu chuyện ấy, nhân vật thường phải rời nhà khi gần như không còn gì trong tay. Họ không biết chính xác mình sẽ tới đâu. Họ chỉ biết ngôi nhà cũ không còn là nơi mình có thể tiếp tục ở lại.
Có lẽ những giai đoạn chững lại cũng như vậy.
Ta đang đứng ở ngưỡng cửa, nhưng cứ ngoái lại nhìn căn nhà cũ rồi trách mình vì sao không còn muốn bước vào.
Blackie nói rằng không phải ai cũng cần bỏ mọi thứ để vào rừng sống 7 năm. Điều cần thiết hơn là tìm ra một khoảng lùi ngay trong đời sống hiện tại, đủ để quan sát và nhận ra điều gì đang thay đổi bên trong mình.
Chi tiết mình đặc biệt thích trong bài phỏng vấn là bà bắt đầu ngày mới lúc 4 giờ sáng. Trong bóng tối và sự im lặng, khi chưa có ai thức dậy, bà cảm thấy mình có đủ khoảng trống cho những hình ảnh và ý tưởng xuất hiện. Đó chính là nếp sống mình đã bắt đầu từ 10 năm nay và thật vui vì mình có điểm chung với Blackie :D
Có những câu trả lời không xuất hiện giữa lịch họp, thông báo điện thoại và những cuộc trò chuyện liên tục. Chúng chỉ xuất hiện khi đời sống đủ yên để ta nghe được một tiếng gọi còn rất nhỏ.
Nhưng tạo khoảng lùi không có nghĩa là ngồi chờ một khoảnh khắc khai sáng. Khoảng lùi tốt cần có cả sự yên tĩnh lẫn một chút cấu trúc.
Nếu đang ở trong một giai đoạn như vậy, bạn có thể thử bốn việc sau.
1. Làm một bản tổng kết cho vai trò cũ
Đừng chỉ hỏi mình đã chán điều gì. Hãy hỏi vai trò này đã hoàn thành nhiệm vụ nào trong đời mình.
Nó đã giúp bạn chứng minh điều gì?
Nó đã đem lại cho bạn năng lực, tiền bạc, vị thế, mối quan hệ hay sự tự do nào?
Bạn đã trả giá gì để duy trì nó?
Phần nào của vai trò ấy bạn vẫn muốn giữ lại, và phần nào đã đến lúc được đặt xuống?
Chúng ta khó rời một câu chuyện khi chưa công nhận đầy đủ những gì nó từng mang lại. Đôi khi ta bám lấy con đường cũ không phải vì còn muốn đi, mà vì sợ rằng buông nó ra đồng nghĩa phủ nhận toàn bộ công sức trước đây.
Không phải vậy.
Bạn có thể biết ơn một vai trò mà không phải sống trong nó mãi mãi.
2. Tách điều mình làm giỏi khỏi điều mình còn muốn làm
Đây là hai danh sách khác nhau, dù nhiều năm qua chúng có thể trùng nhau.
Hãy viết ra: “Những việc mình có thể làm rất tốt.”
Và: “Những việc mình còn muốn dành ba đến năm năm tiếp theo để làm.”
Khoảng chênh giữa hai danh sách thường chứa rất nhiều thông tin.
Năng lực cũ không nhất thiết quyết định hình hài tiếp theo. Nó có thể trở thành nguyên liệu, lợi thế hoặc nền móng cho một vai trò mới, thay vì chiếc lồng buộc ta phải tiếp tục làm đúng một việc.
Một người giỏi dạy học không nhất thiết phải tiếp tục mở thêm khóa học. Năng lực ấy có thể đi vào việc xây cộng đồng, thiết kế trải nghiệm, viết sách, cố vấn, đào tạo giáo viên hoặc tạo ra một không gian học tập hoàn toàn khác.
Một người giỏi marketing không nhất thiết phải xây một agency lớn hơn. Họ có thể dùng khả năng nhìn thị trường để đầu tư, phát triển sản phẩm, làm research, đồng hành cùng một nhóm nhỏ hoặc xây một business đặt đời sống lên trước.
3. Thử các “cái tôi khả dĩ” ở quy mô nhỏ
Đừng yêu cầu chương tiếp theo phải xuất hiện dưới dạng một kế hoạch năm năm hoàn chỉnh.
Hãy tạo ba thử nghiệm đủ nhỏ để không phá hỏng đời sống hiện tại, nhưng đủ thật để cho bạn dữ liệu.
Bạn có thể viết ba bài về một chủ đề mới và quan sát xem mình có muốn tiếp tục đào sâu không.
Bạn có thể mở một buổi trò chuyện nhỏ với năm người thay vì vội đóng gói một chương trình lớn.
Bạn có thể dành một ngày mỗi tuần cho một vai trò khác, tham gia một dự án ngắn, làm thử một prototype hoặc xin theo chân một người đang sống gần với hình dung mới của mình.
Mục tiêu của các thử nghiệm này chưa phải doanh thu tối đa. Mục tiêu là thu thập bằng chứng về ba điều:
Mình có thấy sống động khi làm việc này không?
Người khác có nhận được giá trị thật từ mình không?
Mình có muốn tiếp tục ngay cả sau khi sự mới lạ ban đầu qua đi không?
Ta không cần nhảy khỏi vách đá để chứng minh mình can đảm. Đôi khi can đảm là cho phép mình thử một con đường mới mà chưa cần tuyên bố đó sẽ là con đường cuối cùng.
Nếu bạn cũng muốn thử nghiệm với sản phẩm nhỏ, hãy thử Paid Content của mình và team xem sao!
4. Dùng một bộ chỉ số tạm thời cho giai đoạn chuyển tiếp
Nếu vẫn đo khoảng chuyển đổi bằng doanh thu, tốc độ và mức độ chắc chắn, bạn gần như chắc chắn sẽ thấy mình thất bại.
Trong vài tuần hoặc vài tháng, hãy thử theo dõi những tín hiệu khác:
Mình đã dành được bao nhiêu giờ không bị gián đoạn để suy nghĩ?
Mình đã thử bao nhiêu vai trò hoặc định dạng mới?
Điều gì khiến năng lượng của mình tăng lên sau khi làm, thay vì chỉ tạo hưng phấn trước khi bắt đầu?
Cuộc trò chuyện nào khiến mình nhận ra một nhu cầu mới của thị trường hoặc một phần mới của bản thân?
Giả định cũ nào đã được kiểm chứng là không còn đúng?
Đây không phải là cách trốn tránh kết quả. Đây là cách dùng đúng thước đo cho đúng giai đoạn.
Hạt giống không thể bị đánh giá bằng số cành của một cái cây trưởng thành.
Khoảng lùi không chỉ để quay lại làm việc như cũ
Đây cũng là tầng ý nghĩa sâu hơn mà mình muốn tạo ra với Flowcation.
Một khoảng lùi không chỉ để nghỉ cho khỏe rồi quay về làm việc tiếp với công suất cũ. Nếu mọi chuyến nghỉ đều chỉ nhằm sửa chữa cơ thể để nó tiếp tục chịu đựng một đời sống không còn phù hợp, ta đang dùng sự phục hồi như một công cụ bảo trì.
Đôi khi, ta cần rời khỏi nhịp sống quen thuộc để tiếp xúc với một câu chuyện khác về chính mình.
Không gian khác. Nhịp ngày khác. Những cuộc trò chuyện khác. Một buổi đi bộ trong rừng. Một khoảng sáng ngồi bên cửa sổ. Một vài giờ không ai đòi hỏi ta phải trả lời ngay.
Những điều ấy không tự động trao cho ta đáp án. Nhưng chúng có thể làm nhỏ tiếng ồn đủ lâu để một câu hỏi đúng xuất hiện.
Khoảng lùi có giá trị không phải vì nó giúp ta thoát khỏi đời sống. Nó giúp ta trở lại đời sống với khả năng nhìn thấy mình đang cố duy trì điều gì, đang thật sự muốn giữ điều gì và đã đến lúc cho điều gì được kết thúc.
—
Cuộc trò chuyện bữa đó chưa thể giúp người em của mình tìm thấy ngay chương tiếp theo.
Và có lẽ nó cũng không nên làm được điều đó.
Một cuộc chuyển đổi trong đời không phải bài toán KPI có thể giải quyết sau một buổi mentoring. Vai trò của một người mentor trong khoảnh khắc ấy không nhất thiết là đưa ra một kế hoạch thật nhanh. Đôi khi, điều có ích hơn là giúp một người không vội kết án chính mình trong lúc họ chưa hiểu điều gì đang xảy ra.
Ít nhất, mình mong em ngừng diễn giải sự chững lại như một bằng chứng rằng mình đang thất bại.
Chững lại đôi khi chỉ là khoảng trắng giữa hai chương.
Vì quá sợ khoảng trắng ấy, chúng ta thường vội vàng lấp nó bằng những mục tiêu cũ, những kế hoạch cũ và một phiên bản cũ của chính mình.
Nhưng nếu lấp khoảng trắng quá sớm, ta có thể viết lại đúng câu chuyện vừa khiến mình muốn rời đi.
Nếu bạn cũng đang hoang mang vì không còn muốn tiếp tục trên con đường từng rất phù hợp, đừng chỉ hỏi:
“Làm thế nào để mình tiến nhanh trở lại?”
Hãy thử hỏi thêm: “Mình đang thiếu năng lượng, thiếu một chiến lược tốt hơn, hay đang thiếu một câu chuyện mới?”




