Mình là người viết đã 20 năm.
Bài viết đầu tiên được đăng báo và được trả tiền là khi học lớp 9. Lớp 10 tham gia một nhóm bút của báo Thiếu niên Tiền phong, rồi sau đó là viết cộng tác cho HHT, từng đoạt vài giải thưởng nhỏ trong các cuộc thi viết. Sau đó mình chọn học ngành PR & Marketing, vẫn phải viết nhiều, viết hàng ngày nhưng là viết cho công việc.
Suốt quãng thời gian khi học đại học cho tới lúc đi làm, mình duy trì blog, từ Yahoo!360 sang Facebook, viết lãng đãng linh tinh, ghi chép nhân sinh quan của mình dưới dạng nhật ký và cứu vớt tinh thần những ngày suy sụp vì mình là người sống vô cùng cảm xúc. Mình viết rất đều đặn và chẳng bao giờ quan tâm có ai đọc nó hay không. Tất nhiên mình viết mà không cần sự đốc thúc của ai hết. Không ai biết và bản thân mình cũng không nghĩ được rằng 10 năm sau, những thứ lãng đãng đó lại được tập hợp và trở thành bản thảo để xuất bản dưới dạng một cuốn tản văn du ký. Nhưng đó là cuốn sách thứ 2 của mình được xuất bản, không phải cuốn đầu đời.
Cuốn đầu tiên là cuốn khác. 2014 mình bắt đầu dự án nội dung chia sẻ về chuyên môn làm PR/Marketing của mình, hoàn toàn miễn phí cho người đọc. Được gần 2 năm, mình có một cộng đồng, không quá lớn nhưng đủ chất lượng. Thay vì chỉ duy trì website và fanpage, mình ấp ủ làm một tạp chí hàng tháng, nơi cung cấp những gì chuẩn chỉ và nghiêm túc về thị trường, kỹ năng chuyên môn cho các bạn trẻ mới vào nghề. Ấp ủ xong mình làm thật. Mình tự viết, tự thuê người viết, mời chuyên gia phỏng vấn, thuê người thiết kế tạp chí. Duy trì tới số thứ 3, mình nhận được mời viết sách về nghề. Mình chọn viết chung với một cô bạn đồng nghiệp, một người em cũng rất tâm huyết. 9 tháng ròng rã, sách xuất bản xong lên kệ, vẫn không tin mình đã trở thành tác giả. Đó là thời điểm giữa năm 2016.
Tới 2017, mình đặc biệt quan tâm tới Child Psychology và quyết định học lên cao hơn, chuyên sâu hơn về lĩnh vực này. Cũng từ thời điểm này, mình bắt đầu viết rất nhiều về parenting, tâm lý trẻ nhỏ. Giữa năm 2018, mình tự phát hành 1 cuốn ebook nhỏ về làm mẹ lần đầu, ngay sau đó 3 ngày, 1 biên tập viên từ một NXB rất lớn nhắn tin cho mình, mời mình viết một cuốn sách về làm cha mẹ với họ. Cuối năm đó, cuốn sách thứ 3 ra đời như thế. Nó lên kệ, tái bản chỉ sau 3 tháng.
Mãi sau này mình mới thấy việc cuốn sách đầu tiên ra đời chính là cột mốc giúp mình dấn thân ngày một sâu hơn vào sự nghiệp viết lách. Dù sau đó nhiều năm mình chuyển sang học thêm ngành học khác, vẫn đi làm công việc “9-to-5” nhưng riêng với viết, mình luôn biết mình muốn gì và trách nhiệm của mình với nó như thế nào.
Suốt một hành trình như thế, mình cũng nhận ra rằng: Vũ trụ sẽ thưởng cho những nỗ lực và giá trị mà mình tạo ra, chứ chẳng bao giờ thưởng cho những gì mình mong muốn.
Tròn 6 năm kể từ ngày mình nhận được email mời viết cuốn sách đầu tiên, mình vẫn thấy vô cùng chộn rộn, nôn nao.
Mình của hiện tại, của 6 năm, 10 năm hay 20 năm về trước thật ra cũng chẳng khác gì nhiều cây viết trẻ mới bắt đầu chập chững vào nghề. Vẫn có lúc cảm thấy khó khăn vì không biết viết gì. Cảm thấy có rất nhiều nguyên cớ để ngừng cố gắng. Cảm thấy thất vọng, rời rạc. Có lẽ đó là những cảm giác mà ai cũng có, dù họ có thể chẳng thể hiện ra bên ngoài.
Những người làm công việc "sáng tạo" này luôn đặc biệt nhạy cảm.
Nhưng mình cũng đã luôn ngồi xuống và thử lại. Có thể chọn làm gì đó khác đi rồi sau đó lại quay lại.
Có lẽ, đó là thứ đã giúp mình tiến về phía trước.
Và nếu bạn đang trải qua những cảm giác này bây giờ, đừng bỏ cuộc. Đó là những cảm giác rất bình thường và bạn không đơn độc khi trải qua những điều đó.
Quan trọng là TIẾP TỤC.
Chỉ cần bạn còn nỗ lực, sẽ luôn có điều tuyệt vời đang chờ đợi bạn phía trước.




Em vẫn luôn đọc, nghiền ngẫm và luôn biết ơn những chia sẻ của chị. Vẫn đợi ngày free để được thoả mãn theo học chị, chị yêu ạ.